Chiều cuối ngày, thương nhớ chênh vênh qua từng góc nhỏ. Ngoài trời, mưa rơi tí tách. Quán cà phê im lìm trong con phố nhỏ vang vang từng giai điệu da diết, phố uể oải nghiêng mình nhường chỗ cho hạt mưa rơi. Mùa nhớ, mùa thương là mùa nào, chẳng ai biết. Chỉ biết, mùa yêu thương về khi lòng người bình yên.
Mỗi một cuộc đời sinh ra là một sự hy sinh lớn lao của bố mẹ. Có thể chúng ta khi ra đời không được bình đẳng với nhau về địa vị, trình độ, học vấn hay màu da. Nhưng ta biết tất cả đều bình đẳng khi có một người mẹ của riêng mình. Đó là chỗ dựa tinh thần lớn nhất làm hành trang giúp ta bước vào đời.
Không biết tự bao giờ tôi quên mất thói quen viết về mẹ. Tôi nhớ, khi mình còn học lớp 6 cô giáo ra đề bài “Hãy kể về người em yêu nhất” khi bài viết ấy được điểm 10 tôi đã reo lên vui sướng. Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Để rồi đặt bút bất chợt tôi nhận ra… mình đã là một thiếu nữ, nhận ra đôi bàn tay mẹ gầy gò chai sạn theo năm tháng bụi mờ lòng thấy thương mẹ vô cùng.

Tôi không phải là một đứa vô tâm, tôi hiểu những âm thầm vất vả, những giọt nước mắt tủi sầu mẹ dấu để tôi được bình yên lớn mãi lớn mãi. Nhưng càng lớn tôi càng ít biểu lộ tình cảm với mẹ. Ngày xưa, khi tôi còn rất nhỏ, vốn ngôn ngữ còn ít ỏi vậy mà tôi lại dễ dàng nói những lời yêu thương, trìu mến dành tặng mẹ. Vậy mà giờ đây, khi trưởng thành, cổ họng cứ nghẹn ứ lại không phát nên lời.

Tôi từng nói với mẹ, sau này ra trường tôi sẽ chọn công việc gần nhà. Lý  do đơn giản vì tôi muốn ở gần để được chăm sóc mẹ. Mẹ chỉ cười hiền bảo tôi “Hãy cứ đến nơi con muốn, cứ thỏa sức với những ước mơ, đam mê của tuổi trẻ”. Mẹ mong tôi sẽ trưởng thành, học được nhiều hơn khi va chạm với cuộc sống…

Hôm nay, nhận tháng lương đầu tiên. Những đồng lương ít ỏi nhưng tôi thấy rất hạnh phúc, cơ hồ như có một luồng điện len lỏi khắp cơ thể. Lần đầu tiên tôi gọi điện mở lời hỏi mẹ rằng “Ngày 20/11 sắp đến mẹ thích gì để con tặng mẹ?”. Tôi  không giỏi thể hiện tình yêu dành cho mẹ nên khi nói ra những lời đó, tôi thấy ngại vô cùng. Bên kia điện thoại, tôi nghe những giọt nước mắt của mẹ đang lăn dài.



Gv: Lê Thị Diệu Hiền
© 2017 Thiết kế: 0942072207